NHÌN VỀ NẠN CHẾT ĐÓI NĂM ẤT DẬU 1945 ĐỂ THẤY ĐƯỢC GIÁ TRỊ CỦA ĐỘC LẬP, TỰ DO – ĐỂ SUY NGHĨ VÀ HÀNH ĐỘNG

Năm 2020 là một năm đất nước có nhiều hoạt động chính trị, xã hội để kỷ niệm nhiều mốc lịch sử quan trọng của dân tộc: 90 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930-3/2/2020); 45 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước; 66 năm Ngày Chiến thắng Điện Biên Phủ… Và cũng trong những ngày này của 75 năm về trước, Việt Nam xảy ra trận đói kinh hoàng trong lịch sử, ước tính có hơn 2 triệu người Việt Nam đã chết vì đói !

Nạn đói năm 1945 diễn ra từ cuối năm 1944 đến tháng 5/1945 với “địa bàn” chính từ tỉnh Quảng Bình trở ra Bắc Bộ với “đỉnh điểm” là tỉnh Thái Bình. Theo con số ghi chép từ cuốn sách “Nạn đói năm 1945 ở Việt Nam – những chứng tích lịch sử” của Giáo sư Văn Tạo và Giáo sư Furuta Moto: “Nhiều làng xã chết 50 – 80% dân số, nhiều gia đình, dòng họ chết không còn ai. Làng Sơn Thọ, xã Thuỵ Anh (Thái Thuỵ, Thái Bình) có hơn 1.000 người thì chết đói mất 956 người. Chỉ trong 5 tháng, số người chết đói toàn tỉnh lên đến 280.00 người, chiếm 25% dân số Thái Bình khi đó”.

Lịch sử Đảng bộ Hà Sơn Bình cũ ghi rõ: “Trong nạn đói 1945, khoảng 8 vạn người (gần 10% dân số trong tỉnh) chết đói, nhiều nơi làng xóm tiêu điều, xơ xác, nhất là ở những nơi nghề thủ công bị đình đốn. Làng La Cả (Hoài Đức) số người chết đói hon 2.000/4.800 dân, có 147 gia đình chết đói không còn một ai”.

Từ tháng 1/1945 đến tháng 5/1945, xác người chết nằm ngổn ngang từ Quảng Trị đến khắp các tỉnh miền Bắc. Ở đâu người ta cũng nhìn thấy xác người chết đói. Nói về tính tàn khốc của nạn đói, cuốn “Nạn đói năm 1945 ở Việt Nam – những chứng tích lịch sử” viết: “Nạn đói vô cùng khủng khiếp. Nó kéo dài cái chết khiến nạn nhân bị các cơn đói dày vò, đau khổ, tủi nhục. Nhìn thấy người thân chết mà không cứu được, biết đến lượt mình rồi sẽ chết mà không thoát được. Muốn tìm cái sống phải dứt bỏ nhà cửa, quê hương, mồ mả tổ tiên ra đi, mong sao được cứu sống, nhưng rồi lại chết gục ở đầu đường xó chợ”.

Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến nạn đói này ở Việt Nam là do những chính sách tàn khốc của thực dân Pháp, pháp xít Nhật; sự yếu kém, “bù nhìn” của chính phủ Trần Trọng Kim. Chúng bắt dân ta “nhổ lúa trồng đay”, “vơ vét thóc gạo, ngũ cốc trong dân phục vụ cho chiến tranh, vận chuyển về chính quốc….”, không cho vận chuyển lương thực từ miền Nam ra miền Bắc để cứu đói.

Rất nhiều người dân Việt Nam đã chết đói trước cửa những kho thóc, kho lương thực của thực dân Pháp, phát xít Nhật mà không nhận được một sự giúp đỡ nào. Vì những kho thóc kho lương thực ấy là để giành cho chiến tranh, cho “mẫu quốc”.

Ngày nay, trên các trang mạng xã hội, không khó để bắt gặp nhiều quan điểm của “một bộ phận giới trẻ” nhận thức rằng Việt Nam nên đi theo con đường, mô hình của một số quốc gia trên thế giới như hiện nay, trở thành sân sau của các quốc gia siêu cường trên thế giới để đổi lấy sự thịnh vượng, sự phát triển của đất nước. Thậm chí không ít kẻ theo chủ nghĩa xét lại còn cho rằng “không nhất thiết phải giải phóng, việc gì phải có độc lập tự do, cứ bám lấy các nước tư bản sẽ phát triển, sẽ giàu có…”. Thế đó, khi mọi thứ đủ đầy thì sẽ có những kẻ cho đấy là mặc định, cho đấy là hiển nhiên và chẳng biết quý giá xương máu của các vị anh hùng tổ quốc hay đau sót trước lịch sử lầm than của tổ tiên và dân tộc.

Khi chúng ta chỉ là những kẻ nô lệ, phụ thuộc chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ tự quyết định được số phận của bản thân mình, của dân tộc mình. Như những người dân Việt Nam sống trong giai đoạn 1945 chỉ có thể đứng nhìn và chết đói trước những kho thóc vậy. Do đó đừng bao giờ mơ hồ đặt niềm tin hoàn toàn vào lòng nhân từ của bọn tài phiệt đế quốc.

Cái giá của độc lập – tự do lớn lắm !

Bình Luận

Bình Luận