ĐẶNG XƯƠNG HÙNG – PHIÊN BẢN HAI CỦA BÙI TÍN
Đặng Xương Hùng, sinh năm 1961, từng là đảng viên, cựu lãnh sự Việt Nam tại Geneve (Thụy Sĩ). Hắn là người nhận được rất nhiều đặc ân của chế độ này, đất nước này. Nhưng hắn quay ra bỏ Đảng, chống lại chế độ đã nuôi nấng hắn, giúp hắn nên người. Một kẻ “ăn cháo đá bát”.
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình căn bản, Đặng Xương Hùng đã được nhà nước cho hưởng quá nhiều đặc ân. Hắn từng đỗ Đại học Bách Khoa, nhưng được tuyển vào học tại Học viện Ngoại giao. Sau khi tốt nghiệp, với 2 nhiệm kỳ công tác ở Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia, hắn được Bộ Ngoại Giao cho đi học ở Đại học Victoria University, Wellington, Newzealand. Đã nhiều năm công tác tại Vụ châu Á – Bộ Ngoại giao. Năm 2008, Xương Hùng được nhà nước tin cậy bổ nhiệm làm lãnh sự Ngoại giao tại Thụy Sĩ, một địa bàn được coi là có nhiều thuận lợi cho những người đi xứ. Cùng với Hùng, vợ và 2 đứa con đều đã được nhà nước tạo điều kiện sang Thụy Sĩ theo chế độ ngoại giao, được nuôi và ăn học tại Thụy Sĩ bằng tiền thuế của nhân dân.

Đặng Xương Hùng – Kẻ phản trắc.
Quen với cuộc sống sung túc nơi xứ người và lo lắng cho những khó khăn ở Việt Nam khi hết nhiệm kỳ, hắn đã toan tính cho mình một cuộc sống riêng tại Thụy Sĩ. Nhưng cái cách mà hắn đánh đổi thì thật quá rẻ mạt và đê hèn với hắn và gia đình.
Năm 2012, hết nhiệm kỳ Đại sứ tại Thụy sĩ, hắn về nước và được bổ nhiệm làm Vụ phó – Bộ Ngoại giao. Nhưng hắn vẫn thuê nhà tại Thụy Sĩ để vợ của mình ở lại chăm sóc hai con đang theo học tại Thụy Sĩ. Sau đó, hắn bí mật bán nhà riêng tại Hà Nội để mua căn nhà riêng tại Thụy Sĩ. Rồi hắn nói dối cơ quan là xin nghỉ phép, nhưng thực chất là trốn sang Thụy Sĩ. Hết phép vẫn không thấy hắn đi làm, sau đó, cơ quan chủ quản là Bộ Ngoại giao mới xác minh rằng Hùng đã trốn sang Thụy Sĩ khi hắn xuất hiện tại một hội thảo do tổ chức khủng bố Việt Tân tổ chức. Đặng Xương Hùng đã từ bỏ cương vị Lãnh sự để nộp đơn xin tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ.
Với mục đích duy nhất là ở lại Thụy Sĩ, Đặng Xương Hùng đã tìm cách xuyên tạc, vu cáo Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền nhằm tìm kiếm cơ hội được tỵ nạn chính trị. Kể từ đó đến nay, Đặng Xương Hùng thường xuyên có những bài viết, lời nói xúc phạm, phỉ báng dân tộc, đất nước, vu cáo Việt Nam. Hắn không tiếc lời xúc phạm, bôi nhọ Bác Hồ – điều linh thiêng của cả dân tộc Việt Nam, người mà hắn đã từng rất tôn kính. Hắn không ngần ngại bịa ra chuyện Bác Hồ là giả mạo để lấy lý do cho việc mất niềm tin vào Đảng và tuyên bố ra khỏi Đảng. Thật trơ trẽn và lố bịch.
Lúc đầu, nhà chức trách nước này đã từ chối vì lí do nêu ra để xin tị nạn của Hùng và gia đình không thuyết phục. Thuỵ Sĩ cho rằng muốn được hưởng quy chế tị nạn chính trị, hắn phải chứng minh được hắn là nạn nhân của chính quyền, chế độ do đàn áp, hành hạ, phân biệt chủng tộc,…
Vậy là hắn đành “tự tạo điều kiện” cho mình bằng cách viết đơn xin ra khỏi Đảng. Trong đơn, hắn không quên bôi nhọ Bác Hồ, chửi Đảng Cộng sản. Sau rất nhiều chiêu trò, hắn được nhà chức trách Thuỵ Sĩ cho phép “được hưởng quy chế của tị nạn chính trị”.
Tuy nhiên, ở đây xin được đính chính luôn là giữa cái khái niệm “được hưởng quy chế của tị nạn chính trị” khác hẳn với việc được “tị nạn chính trị”. Cái mà các nhà chức trách tại Thụy Sỹ cho Hùng và gia đình được “hưởng” ấy thực chất chỉ là một số quyền lợi đủ để đảm bảo rằng sự cư trú của Hùng và gia đình tại Thuỵ Sĩ không phải là bất hợp pháp; nó hoàn toàn khác với các quyền lợi mà một công dân Thụy Sĩ được hưởng.
Quay trở lại chuyện xin tị nạn chính trị của Đặng Xương Hùng và gia đình, để đạt được một kết quả như hôm nay, Hùng đã phải bán rẻ đạo đức và lương tâm của chính mình. Theo đó, gã đã không ngần ngại phủ định sạch trơn những gì đã từng là lí tưởng, là công việc của mình từng làm. Để chứng minh mình là “nạn nhân” của thể chế chính trị trong nước, bị các nhà chức trách phân biệt, đối xử…, gã cũng cố tình gây sự với “chính quyền trong nước” thông qua những bức thư ngỏ như “Thư ngỏ ông Nguyễn Phú Trọng” với lời lẽ hết sức sến sẩm, mang tư duy của một kẻ vong bản và một kẻ nô lệ từ trong cốt tủy.
Với những ai có sự tự tôn, việc quay lưng với đất nước để xin tị nạn chính trị một vết nhơ khó gội rửa của những kẻ sẵn sàng bán rẻ lợi ích đất nước để cầu thân. Những kẻ như thế chưa bao giờ có một số phận và kết thúc tốt đẹp, từ Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Hoàng Văn Hoan… Mới đây nhất là Bùi Tín, kẻ đã bỏ lại sau lưng để chạy theo những mưu cầu chính trị đê hèn, cuối cùng bỏ mạng nơi đất khách trong cô đơn, lạc lõng như một con chó già nơi góc bếp.
Đó là những bài học xương máu cho những kẻ bán nước cầu vinh!
