ĐỪNG XUYÊN TẠC LỊCH SỬ ĐỂ KÍCH ĐỘNG HẬN THÙ DÂN TỘC

Ngày 17 tháng 2 năm 1979 là ngày mà Trung Quốc đã phát động chiến tranh xâm lược toàn tuyến biên giới phía Bắc, buộc dân tộc ta một lần nữa phải vùng lên chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Cuộc chiến này là một câu chuyện buồn trong lịch sử, làm tổn hại mối quan hệ truyền thống tốt đẹp giữa nhân dân 2 nước, là một “khúc quanh lịch sử” trong quan hệ Việt Nam – Trung Quốc. Đánh giá đúng bản chất, chỉ rõ nguyên nhân và rút ra bài học từ cuộc chiến hoàn toàn không có nghĩa là kích động hận thù dân tộc hay chia rẽ quan hệ 2 nước, mà để tránh lặp lại điều này trong tương lai.

Tiến công xâm lược Việt Nam, Trung Quốc thực sự đã tiến hành một cuộc “xuất quân với quy mô lớn” hòng làm suy yếu Việt Nam, đánh một đòn nặng vào cơ sở kinh tế, vật chất ở các tỉnh biên giới phía Bắc, làm cho Việt Nam mất thế ổn định ngay sau khi vừa trải qua một cuộc chiến tranh gian khổ, lâu dài chống thực dân, đế quốc và đang trong vô vàn khó khăn khi mà Mỹ và đồng minh bao vây, cấm vận toàn diện Việt Nam. Hành động đó của giới cầm quyền Trung Quốc lúc đó là một tội ác chống lại nhân dân Việt Nam, một hành vi bẩn thỉu, côn đồ của kẻ mạnh.

Theo thống kê sơ bộ, chỉ sau chưa đầy 1 tháng, Trung Quốc đã phá huỷ hoàn toàn các thị xã Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai, Cam Đường; 330 làng bản, 735 trường học, 428 bệnh viện và trạm xá, 41 nông trường, 38 lâm trường, 81 xí nghiệp, hầm mỏ, 80.000 héc-ta lương thực và hoa màu. Khoảng một nửa trong số 3,5 triệu dân ở sáu tỉnh biên giới mất nhà cửa, hàng nghìn người Việt Nam, trong đó chủ yếu là các cụ già, phụ nữ và trẻ em bị chết và bị thương… Ngoài ra, còn có nhiều công trình, cơ sở văn hóa, lịch sử, nhiều bảo tàng ở các địa phương cũng bị phá hủy hoàn toàn, phá huỷ một phần nghiêm trọng. Dẫu vậy, nó vẫn là lịch sử và đã là lịch sử thì phải nhìn nhận nó với sự thật đầy đủ.

Không thể không nhắc đến ngày 17/2/1979, ngày mà cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc đã nổ ra, ngày mà hàng ngàn con em chúng ta đã hy sinh để bảo vệ biên cương của Tổ quốc. Nhắc để dân ta nhớ, biết ơn và tôn vinh những chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh để bảo vệ biên cương Tổ quốc, như chúng ta đã và sẽ vẫn tôn vinh bao nhiêu anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc trong kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ trước đây. Không những dân ta cần hiểu, mà nhân dân Trung Quốc cũng như nhân dân các nước cũng phải hiểu đúng đâu là sự thật, đâu là lẽ phải và coi đó là bài học không thể quên lãng. Nhiều người dân Trung Quốc đã hiểu sai cơ bản về cuộc chiến tranh này. Nhưng tính chính nghĩa của Việt Nam trong cuộc chiến đó là sự thật không thể chối cãi.

Thời điểm đó, khi chúng ta đang phải đối phó với tập đoàn diệt chủng Khmer Đỏ, chỉ còn Quân đoàn 1 chủ yếu là các đơn vị dự bị làm nhiệm vụ phòng thủ ở phía bắc, nhưng là đề phòng với Mỹ chứ không phải Trung Quốc. Dọc biên giới Việt Nam – Trung Quốc là các lực lượng vũ trang địa phương, dân quân làm nhiệm vụ trong điều kiện đội hình biên chế thiếu. Sau 30/4/1975, để giảm bớt gánh nặng cho nền kinh tế sau chiến tranh, cho nên nhiều đơn vị chỉ còn phiên hiệu và khung chỉ huy, quân số giảm đến mức thấp nhất.

Với lực lượng mỏng như vậy, Việt Nam lấy đâu ra quân “đánh” Trung Quốc mà họ tuyên truyền cho dân chúng về cuộc chiến xâm lược biên giới Việt Nam là “phản kích tự vệ”. Điều đó thật nực cười bởi chúng ta vừa ra khỏi cuộc chiến tranh vô cùng ác liệt kéo dài, đang tập trung hàn gắn vết thương chiến tranh và đứng trước vô vàn khó khăn thì sao lại có thể khiêu khích Trung Quốc, một nước lớn đã ủng hộ và giúp đỡ mình trong cuộc chiến tranh cứu nước, giải phóng dân tộc?

Những người có trách nhiệm với vận mệnh quốc gia, dân tộc hôm nay, không chỉ đưa vào sách giáo khoa những sự thật lịch sử về Hoàng Sa, Trường Sa mà ngay cả cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc cũng cần được nhắc đến đầy đủ. Con em chúng ta cần biết và có quyền biết lịch sử, biết những gì mà ông cha đã làm, để tự hào và tiếp nối truyền thống. Tôn trọng lịch sử, sòng phẳng với lịch sử không có nghĩa là chúng ta kích động hận thù. Chúng ta biết sự thật, để hiểu đâu là lẽ phải và để rút ra bài học cho các mối quan hệ quốc tế trong bối cảnh phức tạp ngày nay.

Ảnh: Những cựu chiến binh tưởng nhớ đồng đội tại chiến trường Vị Xuyên (Hà Giang)

Ngoại giao khôn ngoan, mềm mỏng, tôn trọng các nguyên tắc quốc tế phải đi liền với sự thật, tôn trọng sự thật, tôn trọng lịch sử. Và điều quan trọng là phải tự tin, tin vào chính sức mạnh của dân tộc mình, nhân dân mình. Kinh nghiệm trong đấu tranh, giải quyết mâu thuẫn quốc tế, nhất là mối quan hệ với quốc gia láng giềng thì né tránh hay im lặng đều không có lợi, không làm rõ được sự thật, đúng sai, thậm chí khuyến khích đối phương, khiến họ cho rằng ta yếu thế và ngày càng lấn tới. Tuy nhiên, cần và rất cần bình tĩnh, cân nhắc để ứng xử sao cho thật sự khéo léo, tránh gây hận thù dân tộc, tránh để xuyên tạc, bóp méo, kích động. Trong tình hình hiện nay, chúng ta cần một môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước, cần những bạn bè tốt để hợp tác, nên Việt Nam càng coi trọng quan hệ hữu nghị với Trung Quốc – một cường quốc đang có những bước phát triển thần kỳ, đáng khâm phục.

Nhưng, như bất cứ dân tộc nào, chủ quyền quốc gia đối với Việt Nam là thiêng liêng và chúng ta sẽ kiên quyết bảo vệ bằng mọi giá, đồng thời chúng ta chủ trương mọi tranh chấp lãnh thổ được giải quyết bằng phương pháp hòa bình, có sự  tôn trọng lẫn nhau. Trong đấu tranh, chúng ta đã làm đúng theo lời dạy của Bác Hồ: dĩ bất biến, ứng vạn biến, luôn giữ vững lập trường nguyên tắc độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, nhưng vẫn linh hoạt, mềm dẻo trong sách lược.

Sức mạnh của Việt Nam là sức mạnh của chính nghĩa, của lẽ phải, tin vào sức mạnh của khối đoàn kết toàn dân và tin ở sự đồng tình và ủng hộ của nhân dân thế giới. Tuy nhiên, phải luôn nhớ rằng, thật khó để bảo vệ chủ quyền nếu đất nước không có nội lực, không có nền tảng vững chắc về kinh tế, chính trị, an ninh quốc phòng với đoàn kết dân tộc mạnh mẽ.

Bình Luận

Bình Luận