ĐỐI MẶT VỚI ĐẠI DỊCH: TÌNH NGƯỜI LÀ TRÊN HẾT!

Ngay từ những ngày đầu xuân Canh Tý, chúng ta đã phải đối mặt với dịch viêm phổi cấp do chủng mới của virus Corona gây ra khởi phát tại Vũ Hán (Trung Quốc). Bệnh dịch đã lây lan nhanh chóng và vượt ra khỏi biên giới Trung Quốc đến hàng chục quốc gia trên thế giới – trong đó có Việt Nam.

Hoang mang chính là điều không thể tránh khỏi. Và khi y học vẫn chưa phát triển nhanh bằng tốc độ biến đổi của virus, con người đối mặt với dịch bệnh với tâm thế của “những người thám hiểm vùng đất mới”, dĩ nhiên họ không hề biết trước sau màn sương dịch bệnh kia sẽ có gì!

Chỉ có ở Việt Nam mỗi người dân mới gọi nhau hai tiếng “đồng bào” – cùng một bào thai sinh ra – chẳng phải dân tộc ta bắt nguồn từ bọc trăm trứng của Mẹ Âu Cơ hay sao? Dân tộc 96 triệu dân như một, chung nguồn gốc, cùng tiên tổ. Và trong cơn hoạn nạn, nghĩa đồng bào lại đẹp hơn bao giờ hết, vượt lên mọi điều xấu xa!

Chúng ta cũng có nghe đến việc nhiều người Hàn Quốc biểu tình, đập phá, dùng cả máy xúc để ngăn cản chính quyền đưa 700 người Hàn Quốc khác từ Trung Quốc về nước. Lúc này, họ coi những người Hàn Quốc từ Trung Quốc về kia không phải là đồng bào mà chính là mầm bệnh.

Ở Việt Nam thì sao? Thật may mắn khi nhà nước quyết định đón những người Việt Nam từ Trung Quốc trở về mà chẳng có chiếc xe ủi hay máy xúc nào ngăn cản cả! Quân đội Nhân dân Việt Nam – bằng khả năng và trách nhiệm của mình, đã mở rộng cửa doanh trại đón tất cả đồng bào về nước, đảm bảo mọi điều kiện sinh hoạt theo tiêu chuẩn quân đội cho những người đang bị cách ly theo dõi, đảm bảo không có ai bị bỏ lại phía sau trong cơn đại dịch. Một quyết định đủ làm ấm lòng hàng chục triệu con người, nghĩa đồng bào trong lúc hoạn nạn không hề phai nhạt! Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội đã dành hai khu doanh trại cấp trung đoàn để làm nơi tiếp nhận, cách ly 950 người trở về từ Trung Quốc, đề phòng dịch nCOv. Đó là doanh trại Trung đoàn bộ binh 59, Sư đoàn bộ binh 301 và doanh trại Trường quân sự của Bộ Tư lệnh Thủ đô.

Ngày thường, những khu vực này chỉ có một hai tiểu đội vệ binh canh gác, lơ thơ vài chục người. Nhưng khi có tình huống, thì nó đảm bảo việc ăn ở, sinh hoạt, và huấn luyện cho hàng ngàn quân. Và đương nhiên, nó còn có thể làm nơi tập trung, bảo vệ Nhân dân. Trong thời chiến, quân số của một tỉnh có thể phình to lên hàng vạn quân. Một trung đoàn dự bị của tỉnh có thể nhanh chóng huy động hàng ngàn người theo lệnh động viên. Lẽ dĩ nhiên sẽ cần một khu đất tương xứng với quy mô quân số. Vậy nên, đôi khi có thể thấy vài khu đất quốc phòng bỏ không mọc cỏ nhưng đừng nên hỏi đất quốc phòng dùng để làm gì? Nó có thể làm nhiều thứ hơn chúng ta nghĩ!

Hằng ngày, bạn nghe nói nhiều đến lương tâm con người, nhưng chắc chắn, không lúc nào lương tâm con người biểu hiện rõ bằng lúc hoạn nạn. Nhiều người đã chỉ trích việc Chính phủ Việt Nam viện trợ 500.000 USD cho Trung Quốc phòng dịch, nhiều người thì nói “tại sao không dùng tiền đó mua khẩu trang cho dân mà lại đi cho Trung Quốc?” Họ có thể đã từng đọc câu chuyện “cháy nhà hàng xóm”, họ có thể hiểu nhưng cũng có thể vì lòng thù hằn cá nhân mà đánh mất lý trí. Giúp bạn cũng có nghĩa là giúp mình, giúp Trung Quốc ngăn chặn dịch cũng có nghĩa là giúp giảm nguy cơ từ biên giới phía Bắc. Đó vừa là phẩm chất cao thượng của 1 dân tộc xưa nay vốn luôn dùng đại nghĩa để thắng hung tàn, đó cũng vừa là phẩm chất cao quý của người cộng sản, tinh thần quốc tế vô sản cao đẹp! Nhưng không chỉ có Việt Nam, Nhật Bản và nhiều quốc gia khác cũng hướng về Trung Quốc với nhiều sự trợ giúp: “Vũ Hán cố lên! Trung Quốc cố lên!”

Mỗi chúng ta hãy hoàn toàn có thể yên tâm về trình độ chuyên môn của ngành y tế và trách nhiệm với mỗi người dân của Nhà nước, của Chính phủ, khi tất cả những trường hợp nghi nhiễm sẽ được cách ly bảo vệ, theo dõi, những trường hợp nhiễm bệnh đều được chữa trị… tất cả đều miễn phí, tất cả đều được nhà nước chi trả 100%.

Và thật bất ngờ, khi ở Việt Nam, số người nhiễm bệnh vẫn thấp hơn số người bị mời lên phường làm việc vì tung tin thất thiệt, số tiền phạt thu được đến nay đã hơn 900 triệu đồng. Số tiền đó sẽ “giúp” nhiều người có khẩu trang đeo, được theo dõi sức khỏe hơn nữa! Niềm tin trong xã hội – kể cả khi có dịch bệnh, có thể bị giảm sút, có thể bị nhiễu loạn nhưng không bao giờ bị mất đi!

Khẩu trang tăng giá nhưng người ta vẫn tin tưởng vào những điều tốt đẹp do những người bán khẩu trang không trục lợi. Vẫn có những nhà thuốc, vẫn có những doanh nghiệp phát miễn phí khẩu trang, bán đúng giá khẩu trang, nhập thêm dây chuyền sản xuất hiện đại về bán khẩu trang chất lượng cho dân. Nhà nước xiết chặt kỷ cương, ngăn chặn gian thương, tăng cường niềm tin xã hội!

Người ta vẫn tin tưởng vào những điều đẹp đẽ, vẫn có cô bé dành toàn bộ tiền mừng tuổi mua khẩu trang tặng mọi người, vẫn có những y bác sỹ ngày đêm chăm sóc bệnh nhân, những người lính quen việc thao trường nay trở thành những chiến sỹ chống dịch như chống giặc… nhiều điều tốt đẹp đang diễn ra trong những ngày này!
Và sau cùng, khi dịch bệnh xảy ra, chúng ta đã thấy gì? Nhà nước không bỏ mặc công dân của mình, Chính phủ quyết không bỏ lại ai ở phía sau, Hệ thống chính trị phối hợp kiên quyết tiêu diệt dịch, bảo vệ Nhân dân. Những việc tử tế, những con người tốt bụng, tạo nên một xã hội tình người và đầy tính nhân văn! Đương nhiên, vẫn còn những cái xấu, những thứ vẩn đục xung quanh, nhưng nổi bật hơn cả đó là niềm tin! Niềm tin tất thắng dịch bệnh! Với tất cả tinh thần và trách nhiệm, với tất cả sức mạnh và niềm tin, vượt lên mọi khó khăn, Việt Nam sẽ thắng đại dịch!

 

Bình Luận

Bình Luận