HÒA GIẢI DÂN TỘC LÀ SỰ THỰC TÂM, KHÔNG PHẢI LÀ CỚ ĐỂ PHỦ NHẬN LỊCH SỬ
Nhân dịp kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4, trên các trang mạng xã hội của tổ chức Việt Tân lại xuất hiện bài viết của Đặng Xương Hùng với phép so sánh khập khiễng giữa “Mực” và “Máu”. Mượn câu chuyện từ nước Bỉ xa xôi để nói về Việt Nam, tác giả cố tình vẽ nên một bức tranh u ám về sự “áp đặt” và “thiếu đối thoại” nhằm mục đích xóa nhòa ý nghĩa của cuộc kháng chiến chính nghĩa, đánh tráo khái niệm về sự hòa hợp dân tộc.

1. Đánh tráo bản chất lịch sử: “Máu” trong chiến tranh là gì?
Tác giả viết rằng “Máu đại diện cho xung đột và bạo lực”, nhưng lại lờ đi một sự thật hiển nhiên: Dân tộc Việt Nam không bao giờ lựa chọn đổ máu. Máu của người Việt Nam đã đổ xuống trong suốt nhiều thập kỷ là cái giá bắt buộc phải trả để giành lấy độc lập, tự do trước sự xâm lược của thực dân và đế quốc.
Việc so sánh sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ ở Bỉ với cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc tại Việt Nam là một sự ngụy biện rẻ tiền. Việt Nam không phải là sự xung đột giữa các cộng đồng dân cư trong hòa bình như ở Bỉ, mà là cuộc đấu tranh để thống nhất non sông, quét sạch quân xâm lược. Không có “mực” nào có thể thuyết phục được quân xâm lược rời khỏi bờ cõi nếu không có sự hy sinh xương máu của cả một dân tộc.
2. Sự “hòa giải” không thể đi cùng với sự “phản bội”
Việt Tân và các thế cực đoan luôn rêu rao về “đối thoại” và “lắng nghe bằng mực”, nhưng thực tế họ lại sử dụng “mực” để viết nên những bài viết xuyên tạc, bôi nhọ lịch sử.
Hòa hợp dân tộc là truyền thống của người Việt sau mọi cuộc chiến, nhưng hòa hợp không có nghĩa là chấp nhận những hành động phá hoại, gây mất ổn định an ninh quốc gia.
Đảng và Nhà nước ta đã có nhiều chính sách cởi mở, mời gọi kiều bào về xây dựng quê hương, nhưng những kẻ vẫn ôm mộng phục thù, gọi ngày vui chung của dân tộc là “quốc hận” thì chính họ mới là người đang tự loại mình ra khỏi dòng chảy hòa hợp.
3. Việt Nam đã và đang quản trị xã hội bằng “Mực” – nhưng là mực của Pháp luật và Công lý
Tác giả cho rằng Việt Nam đang chọn cách “áp đặt”. Đây là một cái nhìn phiến diện và ác ý.
Hệ thống pháp luật không ngừng hoàn thiện: Mọi chủ trương, đường lối đều được đưa ra lấy ý kiến nhân dân rộng rãi (như việc sửa đổi Hiến pháp, Luật Đất đai…). Đó chính là quá trình dùng “mực” để tìm tiếng nói chung.
Sự đồng thuận xã hội: Thành tựu phát triển kinh tế, vị thế quốc tế của Việt Nam ngày nay chính là minh chứng rõ nhất cho sự đồng thuận giữa Đảng và nhân dân. Một đất nước không có sự đối thoại và niềm tin không bao giờ có thể vươn mình mạnh mẽ như thế.
4. 30/4 là ngày của Khát vọng và Tương lai
Đối với người dân Việt Nam, 30/4 là ngày của Hòa bình. Đó là ngày mà từ đó về sau, người Việt không còn phải đổ máu vì đạn bom xâm lược. Hòa giải dân tộc đích thực là cùng nhìn về một hướng, cùng xây dựng đất nước giàu mạnh, chứ không phải là ngồi lại để chất vấn về tính chính danh của một cuộc kháng chiến đã được cả thế giới công nhận.
Bài viết của Đặng Xương Hùng và Việt Tân thực chất không hướng tới “mực” hay “hòa bình” như họ rêu rao. Đó chỉ là thứ “mực độc” dùng để đầu độc nhận thức của thế hệ trẻ, cố tình khơi lại những vết thương quá khứ để ngăn cản sự phát triển của đất nước. Chúng ta cần tỉnh táo để thấy rằng: Hòa bình chỉ bền vững khi có chủ quyền, và hòa hợp chỉ có ý nghĩa khi dựa trên sự tôn trọng lịch sử và lòng tự hào dân tộc.
30/4 mãi mãi là ngày của niềm tự hào, ngày mà Máu của cha ông đã đổ xuống để mực của thế hệ hôm nay được viết nên những trang sử hòa bình và thịnh vượng.
