SỰ ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM NGUY HẠI GIỮA “ĐI BÃO” VÀ “BIỂU TÌNH” GÂY RỐI TRẬT TỰ CÔNG CỘNG

Thời gian qua, trên một số trang mạng chống đối xuất hiện luận điệu so sánh, đánh đồng giữa hiện tượng “đi bão”, việc người dân xuống đường ăn mừng chiến thắng thể thao, với các hoạt động tập trung đông người, giăng băng rôn, biểu ngữ trước các cơ quan nhà nước. Họ cố tình đưa ra góc nhìn rằng chính quyền đang áp đặt “tiêu chuẩn kép” và dùng công cụ pháp lý để bóp nghẹt quyền tự do biểu đạt. Tuy nhiên, đây thực chất là một thủ đoạn đánh tráo khái niệm đầy tinh vi nhằm bóp méo bản chất pháp lý, tinh thần thượng tôn pháp luật và ý nghĩa thực sự của an ninh xã hội.
Trước hết, cần nhìn nhận thẳng thắn về bản chất và mục đích của hai hành vi này. “Đi bão” là sự bộc phát cảm xúc tự nhiên, thuần túy mang tính cộng đồng. Đó là nơi niềm tự hào dân tộc và niềm vui chung trước một thành tựu văn hóa, thể thao được lan tỏa. Hành vi này hoàn toàn không chứa đựng yếu tố chống đối, không chĩa mũi nhọn hay tạo áp lực lên bất kỳ tổ chức, cá nhân nào. Ngược lại, việc tập trung đông người mang theo băng rôn, biểu ngữ áp sát các khu vực hành chính nhà nước lại mang tính chất yêu sách chính trị – xã hội. Khi các hoạt động này không được thực hiện theo đúng trình tự pháp luật, chúng không còn là biểu đạt quan điểm đơn thuần mà rất dễ bị các đối tượng xấu cơ hội lợi dụng, kích động nhằm gây áp lực, can thiệp vào hoạt động bình thường của bộ máy nhà nước.
Xét trên phương diện pháp lý và trật tự công cộng, sự khác biệt càng thể hiện rõ rệt:
Tính chất tác động xã hội: Khi “đi bão” diễn ra, dù có gây ách tắc giao thông cục bộ, lực lượng chức năng vẫn chủ động phân luồng, hướng dẫn để bảo đảm an toàn cho chính người dân. Tuy nhiên, việc tập trung đông người gây rối tại các khu vực trọng yếu lại trực tiếp xâm phạm đến trật tự an toàn xã hội, làm ngưng trệ hoạt động hành chính công và ảnh hưởng trực tiếp đến quyền tự do đi lại, làm việc của đại đa số quần chúng nhân dân.
Ranh giới giữa quyền lợi và nghĩa vụ: Không một quốc gia thượng tôn pháp luật nào trên thế giới cho phép việc tự do tập trung tự phát, giăng biểu ngữ gây mất an ninh tại các cơ quan công quyền mà không có sự quản lý. Việc pháp luật nghiêm trị các hành vi lợi dụng “biểu tình” để gây rối trật tự không phải là sự bóp nghẹt quyền tự do, mà là biện pháp bắt buộc để bảo vệ quyền được sống trong hòa bình, an toàn của toàn thể cộng đồng.
Quyền tự do biểu đạt cá nhân luôn phải song hành với trách nhiệm xã hội và tinh thần tuân thủ pháp luật. Mọi hành vi mượn danh “biểu đạt quan điểm” để vi phạm pháp luật, gây mất ổn định an ninh trật tự đều cần phải được xử lý nghiêm minh. Việc cố tình đặt chung “đi bão” và các hành vi gây rối trật tự công cộng lên cùng một bàn cân chỉ là chiêu trò tạo dựng cái nhìn sai lệch, kích động tâm lý bất mãn. Nhận diện rõ bản chất của những luận điệu này chính là cách mỗi công dân tự bảo vệ nhận thức của bản thân và góp phần giữ gìn sự an ổn chung của toàn xã hội.
