THẤY GÌ TỪ CÁCH BBC NEWS TIẾNG VIỆT “ĐẶT VẤN ĐỀ” VỀ DỰ THẢO NGHỊ ĐỊNH TIN GIẢ?

 

Những ngày sau Tết Bính Ngọ 2026, BBC News Tiếng Việt đăng tải bài viết xoay quanh dự thảo nghị định phòng, chống tin giả do Bộ Công an công bố, kèm theo những lập luận mang tính suy diễn về “động cơ” và “tính phù hợp” của cơ quan chủ trì soạn thảo. Đọc kỹ bài viết, có thể thấy rõ một lối lập luận quen thuộc: đặt nghi vấn về quy trình, gieo hoài nghi về thẩm quyền, và từ đó dẫn dắt người đọc tới cảm nhận rằng việc xây dựng nghị định này là thiếu khách quan hoặc tiềm ẩn nguy cơ lạm quyền.

Tuy nhiên, nếu nhìn nhận vấn đề một cách thận trọng và dựa trên nền tảng pháp lý hiện hành, những lập luận đó bộc lộ nhiều điểm thiếu thuyết phục.

  1. Về thời điểm lấy ý kiến: Có thực sự là “trùng Tết để né dư luận”?

Việc lấy ý kiến nhân dân trong thời hạn 10 ngày là một thủ tục hành chính được công khai. Lịch thời gian có thể trùng với dịp Tết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc “giảm tính minh bạch” hay “tranh thủ lúc dư luận phân tán”. Trong bối cảnh chuyển đổi số, việc góp ý được thực hiện trực tuyến, không phụ thuộc vào không gian, thời gian hay lịch nghỉ lễ.

Lập luận rằng “truyền thông không đưa nhiều” cũng mang tính cảm tính. Thực tế, nhiều cơ quan báo chí lớn như VnExpress, Tuổi Trẻ, Dân Trí, VnEconomy đã đăng tải thông tin ngay sau đó. Việc đăng vào thời điểm nào phụ thuộc vào quy trình biên tập của từng tòa soạn, không thể suy diễn thành một “chiến lược né tránh”.

Sự minh bạch không nằm ở ngày đăng tin, mà nằm ở việc dự thảo có được công khai hay không. Và trong trường hợp này, văn bản đã được công bố công khai để lấy ý kiến – đó là thực tế không thể phủ nhận.

  1. Về thẩm quyền soạn thảo: Lập luận “vừa đá bóng vừa thổi còi” có đứng vững?

Ý kiến cho rằng Bộ Công an là cơ quan hành pháp nên “không phù hợp” để soạn thảo nghị định là một cách diễn giải thiếu đầy đủ về cơ chế xây dựng văn bản quy phạm pháp luật ở Việt Nam.

Trong hệ thống pháp luật hiện hành, các bộ, ngành đều có trách nhiệm chủ trì soạn thảo văn bản thuộc lĩnh vực quản lý nhà nước của mình. Đây không phải là quyền tự ban hành luật để áp dụng cho chính mình, mà là quá trình xây dựng dự thảo để trình Chính phủ xem xét, ban hành theo đúng trình tự pháp luật.

Bộ Công an không tự “viết luật rồi dùng luật đó để xử phạt”. Nghị định – nếu được ban hành – là văn bản của Chính phủ. Việc điều tra, xử lý vi phạm cũng phải tuân thủ luật hiện hành, chịu sự giám sát của hệ thống tư pháp và các cơ quan có thẩm quyền khác. Do đó, cách nói “tự viết ra luật rồi dùng chính luật mình tạo ra” là một sự giản lược hóa có chủ ý, dễ gây hiểu lầm cho người đọc.

  1. Ranh giới giữa “góp ý” và “xuyên tạc”: Có thật là mong manh?

Một luận điểm khác được nhấn mạnh là ranh giới giữa phê bình và xuyên tạc ở Việt Nam “rất mong manh”. Đây là cách khái quát mang tính cảm tính, không dựa trên phân tích pháp lý cụ thể.

Pháp luật về xử lý thông tin sai sự thật thường dựa trên các yếu tố: nội dung thông tin, mức độ gây thiệt hại, yếu tố lỗi và hậu quả xã hội. Không phải mọi ý kiến trái chiều đều bị coi là vi phạm. Thực tiễn cho thấy nhiều ý kiến phản biện chính sách vẫn được công khai đăng tải, thảo luận rộng rãi.

Vấn đề đặt ra không phải là có cho phép phê bình hay không, mà là làm thế nào để bảo vệ không gian thông tin khỏi những nội dung bịa đặt, cắt ghép, kích động, gây hoang mang hoặc xâm hại quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân. Trong bối cảnh tin giả lan truyền với tốc độ cực nhanh trên mạng xã hội, việc xây dựng một khung pháp lý cụ thể là nhu cầu khách quan của quản lý nhà nước.

  1. Nhìn rộng hơn: Trách nhiệm quản lý hay câu chuyện chính trị hóa?

Hầu hết các quốc gia hiện nay đều đối diện với thách thức từ tin giả và đều xây dựng các cơ chế pháp lý để xử lý. Khi Việt Nam làm điều tương tự, việc lập tức đặt vấn đề theo hướng “kiểm soát thông tin” cho thấy cách tiếp cận thiên về chính trị hóa hơn là phân tích chính sách.

Điều cần thảo luận một cách xây dựng là: Định nghĩa tin giả ra sao? Quy trình xử lý thế nào để bảo đảm quyền công dân? Cơ chế giám sát thực thi có minh bạch không?

Nếu có điểm chưa hợp lý, việc góp ý nên tập trung vào nội dung chuyên môn thay vì quy kết động cơ.

  1. Điều đáng bàn không phải là ai soạn thảo, mà là nội dung có hợp hiến, hợp pháp hay không

Trong một nhà nước pháp quyền, mọi văn bản quy phạm pháp luật đều phải đặt trong khuôn khổ hiến pháp và hệ thống luật hiện hành. Cơ quan chủ trì soạn thảo là một khâu trong quy trình. Quyết định cuối cùng thuộc về Chính phủ và chịu sự giám sát của Quốc hội, của hệ thống tư pháp và của dư luận xã hội.

Do đó, việc quy kết rằng Bộ Công an “không phù hợp” chỉ vì đây là lực lượng thực thi pháp luật là một cách lập luận thiếu toàn diện. Theo logic này, các bộ quản lý chuyên ngành khác cũng sẽ không được soạn thảo văn bản liên quan đến lĩnh vực mình phụ trách – điều hoàn toàn trái với nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước.

Bài viết của BBC đặt ra nhiều nghi vấn, nhưng phần lớn dựa trên suy diễn hơn là phân tích pháp lý cụ thể. Thay vì tạo dựng tâm lý hoài nghi về quy trình, điều cần thiết là tham gia góp ý một cách thực chất vào nội dung dự thảo.

Chống tin giả không đồng nghĩa với bóp nghẹt phản biện. Nhưng phản biện cũng không nên được sử dụng như một vỏ bọc để hợp thức hóa những lập luận phiến diện, làm suy giảm niềm tin vào các thiết chế pháp lý.

Vấn đề cốt lõi không nằm ở việc ai chủ trì soạn thảo, mà ở chỗ văn bản đó có bảo đảm cân bằng giữa quyền tự do ngôn luận và trách nhiệm pháp lý trong môi trường số hay không. Và điều đó cần được tranh luận bằng lý lẽ pháp lý chặt chẽ – chứ không phải bằng những cách đặt vấn đề dễ gây ngộ nhận.

 

 

Bình Luận

Bình Luận