PHẢN BÁC LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC, LỢI DỤNG BÀI VIẾT CỦA ĐỐI TƯỢNG CHỐNG PHÁ NHÀ NƯỚC LÊ CHÍ THÀNH
Trong thời gian gần đây, trên mạng xã hội xuất hiện những bài viết tung ra luận điệu rằng: “Phản biện không đồng nghĩa với chống Nhà nước”, “Chống độc tài không phải chống Tổ quốc”. Nghe qua tưởng chừng hợp lý, nhưng thực chất đây là chiêu trò ngụy biện, đánh tráo khái niệm để hợp thức hóa hành vi chống phá. Bài viết “ con đường chống nhà nước” của đối tượng Lê Chí Thành thường lợi dụng mạng xã hội để tung tin giả, xuyên tác, khoác áo “bảo vệ công lý” nhằm lôi kéo người nhẹ dạ cả tin là một trong những ví dụ điển hình ấy.
Những luận điệu này không chỉ gây nhiễu loạn nhận thức, mà còn tiềm ẩn nguy cơ làm suy yếu niềm tin của nhân dân vào Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa. Vì vậy, cần phân tích và phản bác rõ ràng để người dân nhận diện đúng bản chất.
- Đánh tráo khái niệm “phản biện” và “chống phá”
Phản biện là quyền chính đáng của công dân, được Hiến pháp và pháp luật bảo vệ. Nhưng phản biện phải dựa trên sự thật, thiện chí xây dựng và tuân thủ pháp luật.
Khi một số đối tượng lợi dụng danh nghĩa “phản biện” để: tung tin giả, bôi nhọ lãnh tụ, xuyên tạc chính sách, kích động chống đối,
Thì đó không còn là phản biện, mà là hành vi chống phá Nhà nước. Việc gọi hành vi đó là “chống phá Nhà nước” là hoàn toàn chính xác, bởi họ đã vượt qua ranh giới pháp luật. Nếu mọi hành vi xuyên tạc đều được khoác áo “phản biện”, xã hội sẽ rơi vào hỗn loạn, niềm tin bị lung lay, và pháp luật mất đi giá trị bảo vệ công bằng. Phản biện chân chính là ánh sáng soi đường, còn xuyên tạc phản động chỉ là bóng tối che mờ sự thật.
- Xuyên tạc khái niệm “chống độc tài”
– Việt Nam không phải là quốc gia độc tài.
– Nhà nước Việt Nam là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, của dân – do dân – vì dân, được nhân dân lựa chọn và khẳng định qua nhiều kỳ bầu cử, nhiều giai đoạn lịch sử.
-Những kẻ núp bóng “chống độc tài” thực chất là phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, phủ nhận chế độ xã hội chủ nghĩa, gieo rắc hoài nghi và chia rẽ nội bộ nhân dân.
– Thực tế cho thấy: chính những kẻ tham nhũng, lợi dụng quyền lực, hoặc tung tin giả mới là những người làm suy yếu Nhà nước, chứ không phải chế độ hay nhân dân. Chúng giống như những kẻ gieo hạt độc trên cánh đồng niềm tin, mong mầm hoài nghi mọc lên để phá hoại sự đoàn kết dân tộc.
- Lợi dụng người yếu thế để kích động.
– Một số đối tượng tự nhận “bảo vệ người nghèo, người bị oan ức” để biện minh cho hành vi chống phá. Nhưng thực tế, Nhà nước đã và đang triển khai nhiều chính sách an sinh xã hội, hỗ trợ người có điều kiện khó khăn, giảm nghèo bền vững.
– Từ chương trình xây dựng nông thôn mới, hỗ trợ vùng sâu vùng xa, đến chính sách bảo hiểm y tế, trợ cấp xã hội… đều là minh chứng cho sự quan tâm của Nhà nước đối với người dân.
– Việc lợi dụng hình ảnh của người khó khăn để tuyên truyền sai trái không phải là bảo vệ, mà là lợi dụng nỗi đau để đạt mục tiêu chính trị phản động.
- Đánh tráo giữa “chế độ” và “Nhà nước”.
– Luận điệu cho rằng “chế độ chỉ là nhất thời, Nhà nước mới là trường tồn” nhằm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là sự xuyên tạc nguy hiểm.
– Thực tế, Đảng Cộng sản Việt Nam chính là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, gắn bó với dân tộc hơn 80 năm qua, đưa đất nước đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.
– Nhà nước và chế độ chính trị luôn gắn bó chặt chẽ, cùng tạo nên sức mạnh và bản sắc quốc gia. Việc phủ nhận chế độ đồng nghĩa với việc phủ nhận nền tảng chính trị – pháp lý của Nhà nước, từ đó dễ dẫn đến những quan điểm sai lệch, gây ảnh hưởng tiêu cực tới sự ổn định xã hội.
- Cảnh giác, không để “bão thông tin độc hại” làm lung lay niềm tin.
– Những luận điệu ngụy biện không phải phản biện chân chính, mà là chiêu trò hợp thức hóa chống phá.
– Mỗi người dân cần sáng suốt để nhận ra đâu là phản biện mang tính xây dựng, đâu là luận điệu xuyên tạc phản động. Phản biện chân chính phải xuất phát từ sự thật, từ tinh thần góp ý thẳng thắn và thiện chí vì cộng đồng, đồng thời tuân thủ pháp luật. Chỉ khi phản biện được đặt đúng chỗ, nó mới trở thành động lực giúp xã hội tiến bộ, chứ không phải biến thành vỏ bọc cho những hành vi chống đối.
– Trong thời đại mạng xã hội, “bão thông tin độc hại” còn nguy hiểm hơn cả bão thiên nhiên. Mỗi người dân cần cảnh giác, không chia sẻ, không lan truyền các nội dung phản động. Đồng thời, hãy tin tưởng vào nguồn tin chính thống từ cơ quan báo chí, Nhà nước.
KẾT LUẬN
Luận điệu “phản biện không đồng nghĩa với chống Nhà nước” thực chất là chiêu trò đánh tráo khái niệm, nhằm biến hành vi chống phá thành “chính nghĩa”. Niềm tin của nhân dân vào Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa chính là tấm khiên vững chắc nhất trước mọi ngụy biện phản động. Càng trong bão tố, ý chí Việt Nam càng sáng ngời – như ngọn đèn không bao giờ tắt giữa phong ba.
