“CHIA SẺ TƯƠNG LAI” KHÔNG PHẢI LÀ “CHIA PHẦN”: CẦN TỈNH TÁO TRƯỚC NHỮNG LUẬN ĐIỆU KÍCH ĐỘNG


Những bài viết kiểu “Nhật ký yêu nước” thường chọn một cách tiếp cận quen thuộc: đẩy cảm xúc lên cao, giản lược thực tế phức tạp thành một bức tranh trắng – đen, rồi gán ghép động cơ chính trị. Nhưng quan hệ quốc tế, đặc biệt là giữa hai quốc gia láng giềng như Việt Nam – Trung Quốc, chưa bao giờ đơn giản như vậy.
- “Cộng đồng chia sẻ tương lai” – thuật ngữ ngoại giao, không phải tuyên bố chủ quyền
Khái niệm “cộng đồng chia sẻ tương lai” không phải là sáng tạo riêng cho Việt Nam, mà là một thuật ngữ ngoại giao được Tập Cận Bình đề xuất trong nhiều diễn đàn quốc tế. Nó được sử dụng với hàng chục quốc gia, từ châu Á đến châu Phi, nhằm nhấn mạnh hợp tác kinh tế – chính trị dài hạn.
Việc cố tình diễn giải cụm từ này thành “chia phần lãnh thổ” là một bước nhảy logic thiếu cơ sở. Ngoại giao có ngôn ngữ riêng của nó; nếu cắt rời khỏi bối cảnh và gán nghĩa theo cảm tính, bất kỳ khái niệm nào cũng có thể bị bóp méo.
- Biển Đông là vấn đề tranh chấp – nhưng không thể suy diễn thành “bán nước”
Không ai phủ nhận thực tế còn tồn tại tranh chấp trên Biển Đông. Tuy nhiên, từ một vấn đề phức tạp, kéo dài nhiều thập kỷ, liên quan nhiều bên, việc quy kết toàn bộ thành hành vi “dâng hiến” của lãnh đạo là cách lập luận cực đoan.
Việt Nam trong nhiều năm qua vẫn kiên trì các nguyên tắc: Giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình; Dựa trên luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982; Kết hợp đấu tranh ngoại giao, pháp lý và thực địa.
Đó là cách tiếp cận của đa số quốc gia có tranh chấp biển đảo, không phải biểu hiện của “nhu nhược”.
- Ngoại giao không phải là “quỳ lụy” – mà là cân bằng lợi ích
Việc lãnh đạo cấp cao như Tô Lâm thăm Trung Quốc là hoạt động ngoại giao bình thường giữa hai nước có quan hệ đối tác. Trong quan hệ quốc tế, đặc biệt với nước láng giềng lớn, duy trì đối thoại là lựa chọn mang tính chiến lược, không phải dấu hiệu của lệ thuộc.
Một quốc gia không thể chỉ hành xử theo cảm xúc “đối đầu”, mà phải: Giữ ổn định môi trường hòa bình; Bảo vệ lợi ích kinh tế; Tránh xung đột không cần thiết.
Những yếu tố này thường không “gây kích thích” như các bài viết giật gân, nhưng lại là nền tảng thực tế để bảo vệ chủ quyền lâu dài.
- Đánh tráo khái niệm: từ yêu nước sang kích động
Điểm đáng chú ý của bài viết không nằm ở thông tin mới, mà ở cách sử dụng ngôn từ: Gán nhãn “bán nước”, “tay sai” mà không có bằng chứng cụ thể; Đẩy người đọc vào trạng thái phẫn nộ thay vì hiểu vấn đề; Đồng nhất mọi hành động ngoại giao với sự phản bội.
Đây là thủ pháp quen thuộc của các nội dung mang tính kích động: biến một vấn đề phức tạp thành câu chuyện đạo đức đơn giản, nơi chỉ có “kẻ phản bội” và “người yêu nước”.
- Yêu nước cần tỉnh táo, không chỉ là cảm xúc
Chủ quyền quốc gia là vấn đề hệ trọng. Nhưng chính vì vậy, nó cần được nhìn nhận bằng lý trí và thông tin đầy đủ, thay vì những kết luận cực đoan.
Phản biện chính sách là cần thiết. Nhưng phản biện dựa trên: Thông tin kiểm chứng được; Lập luận logic; Nhận thức đúng về bối cảnh quốc tế.
Sẽ có giá trị hơn nhiều so với việc khuấy động cảm xúc bằng những cụm từ nặng nề.
Tóm lại, “chia sẻ tương lai” có thể là một khái niệm cần được theo dõi và phân tích thận trọng. Nhưng biến nó thành bằng chứng cho “chia phần lãnh thổ” là một bước diễn giải thiếu cơ sở. Trong những vấn đề lớn như chủ quyền và đối ngoại, sự tỉnh táo luôn là hàng rào bảo vệ tốt hơn sự phẫn nộ.
