Quốc – Hận

Lão Mỹ mãi chả có con
Đến năm về gìa thì lại sinh đôi
Nhớ mãi năm ấy sinh sôi
Đất nước thống nhất tức là bảy năm (1975)
Thằng Quốc ra trước thật ngu
Con Hận kế tiếp vừa đui vừa đần
Tưởng rằng như thế êm dần
Nào đâu hai đứa long đong hết đời
Bốn hai năm đã nuôi rồi
Chả lo làm việc cả ngày lông bông
Bú mớm ông bố tuổi ông
Như thằng con trẻ đầu đao, điên rồ
Nếu không có thóc đầy bồ
Thằng Quốc mất dạy chửi hoài bảy năm (1975)
Con Hận mặt nó đăm đăm
Đầu mơ phục hận nhắc Ngày ba mươi
Tháng tư rực rỡ nắng tươi
Hà Nội to đẹp nó càng A – kay
Sài Gòn thành phố hôm nay
Vừa to, vừa đẹp dân vui khắp miền
Nói xong bố nó than phiền
Việt Nam giàu mạnh gấp ngàn lần xưa
Cơ mà Quốc – Hận không ưa
Bốn hai năm trước nó lừa mỵ dân
Việt Nam Cộng Hoà cho phần
Ăn tiêu xả láng có tiền Mỹ cho
Lại còn cướp được không lo
Ngày ấy sung sướng thật là như tiên
Chả bao giờ biết hết tiền
Trai gái đĩ bợm ngày nào chả chơi
Cờ bạc rượu chè nào ngơi
Không ngờ có lúc sa cơ thế này
Biết trước mà có lúc này
Thì chả đi lính Việt Nam Cộng Hoà
Giờ thì đời chả có hoa
Lại  ko nhiều thóc nó điên, nó rồ
Bực mình nó lại ra hồ
Ngồi hóng gió mát âm thầm nghĩ suy
Viết bài kêu gọi bạn đi
Cùng ôn Quốc – Hận cho đầu đỡ đau
Sau đó lại nhớ đến nhau
Ôn lại truyền thống bám càng lủi chui
May còn có chỗ chốn lùi
Chứ không bấu víu vào đâu bây giờ
Lừa bịp chả như ngày xưa
Càng ngày càng khó nhiều người không ưa
Việt Nam bây giờ khác xưa
Ngày càng giàu đẹp ai tin mình giờ
Nhưng mà cay cú thẫn thờ
Phải cùng đám cũ bày nên cơ đồ
“Phục Quốc” không tính bằng giờ
Bốn hai năm chứ có gì ghớm ghê
Nhưng mà thằng bố nó chê
Bú mãi chẳng lớn thì mê cái gì?
Thôi thôi ông khỏi so bì
Thằng bố nó quát: Chúng mày thôi đi
Quốc – Hận hai đứa lầm lỳ
Bực lên lão Mỹ vào buồng lấy Chum
Cầm Chum ông lão quát um
Tao không cho bú thì mày sống không?
Muốn sống thì phải nghe ông
Điên lên ông lẳng Chum này vỡ tan
Chúng mày một lũ con hoang
Trí tuệ thì ít mưu mô thì thừa
Muốn sống thì phải đi bừa
Chứ đừng lếu láo lông bông suốt ngày
Quốc – Hận nghĩ nhục hết ngày
Hôm sau hết nhục lại bày trò ngay
Cái rẻ 3 sọc quay quay
Cắm que bé xíu óc quay mơ màng
Mầu vàng tưởng lên thiên đàng
Rơi mẹ ngục tối bàng hoàng tỉnh ra
Bố Mỹ thấy thế thì la
Quốc – Hận hai đứa mày ra tao nhờ
Cả thằng Phục – Quốc đang chờ
Một lũ ăn hại lớn mà không khôn
Dẹp ngay cái trò du côn
Tao chán đến ngấy lũ con hoang này
Ba mươi tháng bốn năm nay

Bỏ cái trò khỉ, trèo leo gánh hề./
.   

Bình Luận

Bình Luận