BA QUE ƠI, BỚT HOANG TƯỞNG ĐI!
Cứ đến dịp lễ 30/4 hàng năm, người dân Việt Nam lại phấn khởi kỷ niệm chiến thắng chung của toàn dân tộc trước các thế lực ngoại xâm – chiến thắng vĩ đại đã giúp non sông thu về một mối. Mặc dù vậy, một nhúm người gốc Việt sống ở nước ngoài với cái tên “bọn ba que” lại hậm hực coi dịp 30/4 là “ngày hận, tháng đen” và tổ chức kỷ niệm sự kiện này theo cách riêng của chúng. Luận điệu phổ biến của đám người này là coi cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân ta là cuộc “nội chiến”, là “miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam”, rằng “VNCH nếu còn tồn tại thì sẽ “giàu mạnh như Hàn, Nhật?”. Thật nực cười! Trước các luận điệu ngớ ngẩn này, chúng ta hãy nhìn lại lịch sử và làm một cuộc “giải phẫu” chế độ Việt Nam Cộng hòa để thấy rõ bản chất của nó và những sự thật mười mươi:
Thứ nhất VNCH là chính quyền bất hợp pháp!
Có thể nói, ngay từ đầu, chính thể “Việt Nam Cộng hòa” đã không có một cơ sở pháp lý vững vàng nào. Tiền thân của VNCH, như chúng ta đều biết, chính là chính thể “Quốc gia Việt Nam” do Pháp dựng lên, và Bảo Đại làm quốc trưởng. Hình ảnh lá cờ Pháp và lá cờ ba sọc của Quốc gia Việt Nam đứng cạnh nhau tại Điện Biên Phủ chính là bằng chứng không thể chối cãi về cái gốc gác bán nước cầu vinh của lá cờ ba sọc và các thể chế mà nó đại diện!

Ngay đến cả quân đội của VNCH cũng phát xuất từ chính lực lượng ngụy quân đã sát cánh bên quân đội viễn chinh Pháp dưới lá cờ ba sọc. Đa phần các tướng lĩnh cao cấp của quân đội Sài Gòn đều đã từng phục vụ trong quân đội Pháp hoặc quân đội “Quốc gia Việt Nam” của Bảo Đại để bảo vệ nền thống trị của người Pháp ở Đông Dương. Có thể điểm một vài cái tên nổi tiếng như Dương Văn Minh, Nguyễn Khánh, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Văn Thiệu…
Đây là sự thật không ai có thể chối cãi được!
Thứ 2: VNCH không có “lòng dân”!
Từ sau 1954, miền Nam dưới ách Mỹ-ngụy, liên tục diễn ra các cuộc biểu tình của dân chúng, của Phật giáo, sinh viên, trí thức, ký giả…, các hoạt động đấu tranh vũ trang rộng khắp của quần chúng phá thế kìm kẹp ở nông thôn (như phong trào đồng khởi ở Bến Tre và toàn Nam bộ). Nằm ngay cửa ngõ Sài Gòn là khu “đất thép” Củ Chi của các du kích và quân giải phóng miền Nam, tồn tại bao năm như cái gai trong mắt bè lũ tay sai. Nếu cái gọi là Việt Nam Cộng hòa thực sự hợp lòng dân, được nhân dân ủng hộ thì có lẽ sẽ không xuất hiện Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam (vào năm 1960), cùng với lực lượng Quân Giải phóng miền Nam (năm 1961), rồi sau đó là chính phủ Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (vào năm 1969) ngay trên phần đất của miền Nam Việt Nam, với nhân lực chính là người miền Nam, nói giọng miền Nam. Như vậy ở phía nam vĩ tuyến 17 đã hình thành 2 vùng kiểm soát với 2 quân đội tương ứng, khiến cho tính hợp pháp và chính danh của chế độ Việt Nam Cộng hòa vốn đã kém lại càng bị thách thức nghiêm trọng.
Thứ 3: VNCH không thể, và không bao giờ so sánh nổi với Hàn Quốc, Nhật Bản
Một trong các luận điệu “tự sướng” kinh điển của đám ba que, là VNCH nếu tồn tại sẽ giàu mạnh như Hàn quốc, Nhật Bản, thậm chí đứng đầu châu Á. Nhưng sự thật ở đây là gì?
Nếu tính theo tương quan GDP, theo thống kê của WB (, năm 1965 GDP đầu người của VNCH chỉ hơn Indonesia. Đến năm 1975 GDP đầu người của VNCH chỉ bằng 1/8 Indonesia, Thái Lan, Philippines, bằng 1/14 Hàn Quốc, 1/18 Malaysia; 1/50 Hồng Kông, Singapore; 1/170 Brunei, 1/100 Nhật Bản

Chưa hết, GDP của Nam Việt Nam trước năm 1975 không phải hoàn toàn do Nam Việt Nam tạo ra mà còn có khoảng 10 tỷ USD viện trợ kinh tế của Mỹ, 16 tỷ USD viện trợ Quân sự của Mỹ và khoảng 10 tỷ USD do hơn 600.000 lính Mỹ, Úc, Hàn Quốc, Thái Lan tiêu ở Nam Việt Nam.
Còn về cơ cấu, công nghiệp chỉ chiếm chưa đến 10% GDP của VNCH, trong đó 90% là công nghiệp nhẹ, và hầu hết nằm trong tay số tư sản Hoa kiều. Duy chỉ có các ngành dịch vụ phục lính Mỹ là phát triển. Là một nền kinh tế què cụt, ăn bám như vậy, cho nên không có gì ngạc nhiên khi Mỹ cắt giảm viện trợ, kinh tế VNCH đã tụt dốc không phanh, giai đoạn 1974-1975 tăng trưởng âm 5%, lạm phát lên tới 200%.
Với các đặc điểm nêu trên, VNCH cho dù có thoi thóp sống thêm vài chục năm thì cũng chả thể nào mà vượt qua được Philippines, chứ đừng có tự hoang tưởng là sánh ngang với Hàn, với Nhật. Một cái thể chế tay sai bán nước từ trong trứng, bị nhân dân coi khinh, ăn bám vào tiền viện trợ của quan thầy Mỹ mà đám ba que cũng cố tô vẽ cho bằng được, thì chỉ càng rước thêm nhục, càng lộ rõ bản chất tay sai bán nước của cha ông chúng. Ấy vậy mà đám Vịt Tân, Nhật kí yêu nước… đến gần ngày 30/4 lại thi nhau vực dậy cái thây ma VNCH lên để “tự sướng” với nhau, thì có thể thấy, độ hoang tưởng cùng mặt dày, không biết nhục của cái đám này đã đạt đến thượng thừa rồi!
