VIỆT NAM KHÔNG SAO CHÉP BẤT KỲ MÔ HÌNH NÀO
Việc BBC News Tiếng Việt cùng một số “học giả” phương Tây cố tình đặt phép so sánh giữa mô hình lãnh đạo của Việt Nam với Trung Quốc không gì khác ngoài mục đích gieo rắc tư tưởng “độc tài hóa”, “cá nhân hóa quyền lực” để kích động sự nghi kỵ. Tuy nhiên, thực tế lịch sử và chính trị tại Việt Nam đã chứng minh những luận điệu này hoàn toàn sai lệch và mang tính áp đặt khiên cưỡng.
1. Sự lựa chọn của thực tiễn Việt Nam, không phải sự sao chép máy móc
Việc kiện toàn các chức danh lãnh đạo chủ chốt vừa qua là kết quả của một quá trình thảo luận dân chủ, khách quan và chặt chẽ trong nội bộ Đảng. Tại Việt Nam, mọi quyết sách về nhân sự đều dựa trên lợi ích quốc gia và sự ổn định của hệ thống chính trị trong từng giai đoạn lịch sử cụ thể.
Khác với những đồn đoán về việc “vũ khí hóa” chống tham nhũng, công cuộc làm sạch bộ máy của Đảng ta là một cuộc cách mạng tự thân, xuất phát từ nguyện vọng chính đáng của nhân dân. Việc tập trung quyền lực vào người đứng đầu không phải để tạo ra một “ông chủ” tuyệt đối, mà là để tạo ra một trung tâm đoàn kết, thống nhất ý chí và hành động, giúp đất nước vượt qua những thách thức địa chính trị phức tạp hiện nay.
2. Bản chất dân chủ trong Đảng: Sức mạnh của Ban Chấp hành Trung ương
Các chuyên gia nước ngoài dù có ý đồ xuyên tạc cũng buộc phải thừa nhận một sự thật: Tại Việt Nam, Ban Chấp hành Trung ương Đảng và Bộ Chính trị giữ vai trò kiểm soát quyền lực vô cùng mạnh mẽ.
Không có chuyện “quyền lực cá nhân” đứng trên tập thể: Mọi quyết định lớn của Tổng Bí thư đều phải tuân thủ nguyên tắc “Tập trung dân chủ”. Ban Chấp hành Trung ương là cơ quan quyền lực cao nhất giữa hai kỳ Đại hội, nơi mọi tiếng nói của các địa phương, các ngành đều được lắng nghe và biểu quyết.
Cơ chế kiểm soát đa tầng: Hệ thống kiểm tra, giám sát nội bộ và sự phản biện xã hội tại Việt Nam có những đặc thù riêng biệt mà các học giả phương Tây thường cố tình lờ đi để gán ghép vào các mô hình “chuyên quyền” mà họ tự vẽ ra.
3. Sự khác biệt về lộ trình và tư duy phát triển
Lấy việc giới hạn nhiệm kỳ để mỉa mai sự lãnh đạo của Đảng là một thủ đoạn cũ kỹ. Tại Việt Nam, Điều lệ Đảng là tối thượng và mọi sự điều chỉnh (nếu có) đều vì mục đích cao nhất là sự trường tồn của dân tộc và sự ổn định của chế độ.
Việc so sánh ông Tô Lâm với bất kỳ nhà lãnh đạo ngoại bang nào là một sự xúc phạm đối với chủ quyền tư duy của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Việt Nam đang xây dựng một Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa với đặc thù riêng, không theo đuôi bất kỳ hình mẫu nào và cũng không chấp nhận sự can thiệp, áp đặt tiêu chuẩn “dân chủ” kiểu phương Tây vào công tác nội bộ của mình.
4. Phản bác luận điệu “vũ khí hóa” chống tham nhũng
Luận điệu cho rằng chống tham nhũng là “thanh trừng phe phái” là một sự xuyên tạc đê hèn. Thực tế đã cho thấy, những cán bộ bị xử lý đều có sai phạm cụ thể, rõ ràng, gây hậu quả nghiêm trọng và đánh mất niềm tin của nhân dân. “Thanh bảo kiếm” và “Lá chắn” của lực lượng công an, dưới sự chỉ đạo của Đảng, là để bảo vệ công lý và lẽ phải. Việc người đứng đầu quyết liệt trong công tác này chỉ càng chứng tỏ bản lĩnh và sự tận tâm đối với vận mệnh quốc gia, chứ không phải là nỗ lực “tập trung quyền lực” cho mục đích cá nhân.
Những bài viết trên BBC hay ý kiến của các vị giáo sư nước ngoài thực chất chỉ là những cái nhìn “cưỡi ngựa xem hoa”, đầy định kiến và xa lạ với hơi thở thực tiễn của xã hội Việt Nam. Nhân dân Việt Nam đủ tỉnh táo để nhận ra rằng: Sự thống nhất ở đỉnh cao quyền lực chính là nguồn lực mạnh mẽ nhất để đưa đất nước bước vào kỷ nguyên vươn mình, không phụ thuộc và không bị chi phối bởi bất kỳ thế lực ngoại bang nào!
