VẤN ĐỀ “DÂN CHỦ”, “NHÂN QUYỀN”: CHỈ LÀ CÁI CỚ ĐỂ CHỐNG PHÁ VIỆT NAM!

          Thông qua một vài trang tin tiếng Việt ở nước ngoài và mạng xã hội, cùng với một số viết bài, trả lời phỏng vấn của cá nhân mà các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị đã quy kết, vu cáo và cho rằng Đảng lãnh đạo cuộc bầu cử chẳng khác nào “vừa đá bóng, vừa thổi còi”; là “đứng trên pháp luật”, “đứng ngoài pháp luật”… Chúng so sánh cuộc bầu cử ở Việt Nam với các cuộc bầu cử ở Mỹ và một số nước phương Tây rồi nói rằng chế độ bầu cử, nền dân chủ ở nước ta là “hình thức”, “thiếu dân chủ”… Chúng còn lua loa, vu khống rằng đó là vi phạm quyền con người.v.v…

          Đáng lưu ý trong số đó có những người trước đây là nhà khoa học, nhà báo, nhà văn, nhà thơ… khi còn đương chức họ ngụy trang kín đáo nên khó phát hiện. Khi về nghỉ hưu thì những gì họ che đậy mới bộc lộ. Không chỉ vô cảm với hiện tình của đất nước mà họ còn đưa ra những ý kiến đi ngược với quan điểm chính thống của Đảng và Nhà nước; phụ họa theo những quan điểm, luận điệu sai trái của các thế lực thù địch nhằm chống phá Việt Nam, như: Không thể có dân chủ trong chế độ một Đảng duy nhất cầm quyền ở Việt Nam; chỉ thực hiện chế độ đa đảng mới có dân chủ thực sự.v.v… Mục đích sâu xa của những giọng điệu ấy không gì khác vẫn xuyên tạc về vấn đề “dân chủ, nhân quyền” ở Việt Nam.

          Bàn về “dân chủ, nhân quyền” trước hết cần phải hiểu: Quyền con người là một giá trị cao quý mang tính phổ quát đối với toàn thể nhân loại, đó là một thực tế không ai có thể phủ nhận. Tuy nhiên, ở một khía cạnh khác, cộng đồng quốc tế thừa nhận, quyền con người, quyền dân chủ là một giá trị mang tính lịch sử, có quan hệ trực tiếp và chặt chẽ với sự phát triển của chế độ chính trị – xã hội, điều kiện, hoàn cảnh lịch sử, truyền thống văn hóa… của mỗi quốc gia, dân tộc. Những nét cơ bản ấy có lẽ ai cũng hiểu được. Vậy chẳng lẽ một số người, trong đó có cả những người vẫn thường khoe mẽ là giáo sư, tiến sĩ… đã từng làm chức nọ, chức kia lại không hiểu được điều ấy? Nếu hiểu được mà vẫn cố tình đem dân chủ phương Tây, bầu cử ở các nước tư bản ra để luận bàn, so sánh với dân chủ, chế độ bầu cử ở Việt Nam thì đó là hành động vô lối và không thể chấp nhận. Chiêu bài “xuất khẩu” dân chủ phương Tây, dùng “dân chủ, nhân quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác, trong đó có Việt Nam được các thế lực thù địch toan tính từ lâu. Nhân dân Việt Nam và nhân loại yêu chuộng hòa bình thế giới chẳng lạ âm mưu, thủ đoạn đen tối ấy.

          Sẽ là sai lầm nghiêm trọng khi cho rằng chỉ có đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập mới có “dân chủ thực sự”. Một điều mà chúng ta phải khẳng định với nhau rằng, dân chủ không đồng nghĩa với đa nguyên, đa đảng mà nó hoàn toàn phụ thuộc vào bản chất của đảng cầm quyền và bản chất của chế độ xã hội. Do đó thể chế nhất nguyên một đảng lãnh đạo hoàn toàn không đồng nghĩa với mất dân chủ hay kém dân chủ. Thực tiễn tại nhiều quốc gia cho thấy đa đảng nhưng vẫn mất dân chủ, vẫn là nước nghèo, kém phát triển. Trong khi nhiều quốc gia chỉ có một đảng lãnh đạo nhưng dân chủ được bảo đảm; kinh tế, văn hóa, xã hội phát triển; đời sống của nhân dân ngày càng nâng cao. Đó là bằng chứng hùng hồn khẳng định đa nguyên, đa đảng không phải cứu cánh cho dân chủ.

          Đối với Việt Nam, dân chủ là bản chất của chế độ; dân chủ vừa là mục tiêu, vừa là động lực phát triển đất nước. Dân chủ không phải là thứ bất biến mà nó vận động phát triển không ngừng theo quá trình đi lên của lịch sử xã hội. Bằng nhiều chủ trương, giải pháp chúng ta phấn đấu đẩy mạnh phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội; bảo đảm an toàn, an ninh, trật tự; hoàn thiện hệ thống pháp luật… Thực chất đó là quá trình chúng ta hoàn thiện nền dân chủ, bảo đảm mọi quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân. Thực tế cho thấy việc thực hành dân chủ trong Đảng, trong bộ máy Nhà nước và các tổ chức chính trị – xã hội; cũng như trên mọi mặt, mọi lĩnh vực của đời sống ở Việt Nam đang ngày càng tốt hơn.

          Đảng và Nhà nước ta luôn phấn đấu để bảo đảm và phát huy dân chủ của nhân dân, đi liền với đó là tăng cường pháp chế XHCN, giữ gìn kỷ luật, kỷ cương, theo tinh thần “Thượng tôn pháp luật” chứ không phải là thứ dân chủ tự do vô hạn độ như những phần tử bất mãn chính trị tung hô. Với những người do nhận thức hạn chế mà vô tình phát ngôn lệch chuẩn thì phải tuyên truyền để giúp họ nâng cao nhận thức, hiểu biết về dân chủ. Còn với những người hiểu biết rõ về dân chủ nhưng cố tình xuyên tạc, phụ họa, hùa theo các thế lực thù địch nhằm lợi dụng dân chủ để chống phá đất nước thì phải nghiêm trị theo pháp luật.

          Các thế lực thù địch không bao giờ từ bỏ âm mưu chống phá Việt Nam. Một trong những chiêu trò quen thuộc của chúng là lợi dụng “dân chủ, nhân quyền” để xuyên tạc, phá hoại, chia rẽ mối quan hệ máu thịt giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân; làm suy giảm niềm tin của nhân dân vào chế độ. Thực tế đòi hỏi một mặt chúng ta phải đẩy mạnh tuyên truyền giúp người dân nâng cao nhận thức về dân chủ, nhân quyền thực chất; để nhân dân hiểu rõ và phát huy quyền làm chủ trong đời sống xã hội. Mặt khác phải coi trọng công tác đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn lợi dụng vấn đề “dân chủ, nhân quyền” là cái cớ để chống phá Việt Nam mà các thế lực thù địch đang mưu toan móc nối với những phần tử “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” ở trong nước để tiến hành./.

Bình Luận

Bình Luận