LÊ HÀ – MỘNG TƯỞNG
Con người bản chất lê hà,
Si đa mồm thối như cà ôi thiu.
Cuộc đời số phận hẩm hiu,
Nay đây mai đó cầm rìu kiếm ăn.
Xin từng đồng bạc khó khăn,
Bên tây, bên Mỹ cấp ăn từng đồng.
Không xứng thân phận làm chồng,
Người dân xa lánh, như đồng quạnh hiu.
Thương thay thân phận dẻ bìu,
Nghĩ rằng mình tốt, mình iu (yêu) nước nhà.
Nhưng đâu sự thật, sự thà,
Giang hồ hiểm ác đúng là tên điên.
Ngông cuồng xưng đế nhiều tiền
Diệt dân, diệt nước, đệ thiên anh hùng.
Khi mà bão lửa bập bùng,
Anh hùng bàn phím cào tung đất trời.
Than ôi đất hỡi, dời ơi,
Côn đồ hết mức như chơi phê cần.
Ai nào cũng có tay chân
Vậy mà hắn có cục phân (não) trên đầu.
Xưng danh vọng tưởng làm giàu
Từ trên những cánh đồng màu “dân oan”.
Mọi chuyện liệu tính lo toan,
Cho rằng mình biết khôn ngoan hơn trời.
Mong sao hy vọng xa rời
Mộng tưởng thành đấng trên trời linh thiêng.
Thôi thì ăn thêm củ giềng
Ngày đêm sủa ít cho yên nước nhà.
