VÀI ĐIỀU GỬI ĐẾN NHỮNG KẺ VONG NÔ!
Tôi một người con, dân Việt Nam, yêu lý tưởng của Chủ nghĩa Cộng sản: Lý tưởng bảo vệ, nâng đỡ, giữ gìn phẩm giá, cuộc sống cho những người nghèo, những người kém ưu thế trong xã hội. Có vài lời gửi đến các người:
Thứ nhất, các người hãy thôi nói về tự do ngôn luận!
Thật là kỳ quặc khi các người – những kẻ cầm súng bắn gục những nhà báo Việt Nam chân chính ở Mỹ, lại mở mồm rao giảng về tự do ngôn luận. Phải chăng da mặt các người dày hơn da trâu?
Tự do ngôn luận là khái niệm có tính tương đối, tuỳ từng góc độ đánh giá, nhìn nhận mà thôi. Xã hội loài người luôn có người tốt, người xấu và cả những kẻ cơ hội, đôi khi, những kẻ vì lợi ích, vì những động cơ xấu lại chiếm số đông, nếu để tự do ngôn luận tuyệt đối, ai muốn nói gì thì nói, chắc chắn những dư luận xấu sẽ tràn ngập khắp mọi nơi và làm băng hoại đạo đức loài người. Đó là lý do quốc gia nào cũng có những cơ quan kiểm duyệt thông tin.
Thứ hai, các người hãy thôi dạy người Việt Nam về lòng yêu nước!
Thật là kỳ quặc khi các người – những kẻ bù nhìn, những kẻ đã từng khom lưng cúi đầu làm tôi mọi, làm tay sai cho Pháp, cho Mỹ để bức hại đồng bào, phản bội lại khát vọng độc lập, tự do, thống nhất của nhân dân… giờ đây lại rao giảng sáo rỗng cho người dân Việt Nam – những người đã không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập, thống nhất và sự toàn ven của quê hương – về khái niệm lòng yêu nước. Thế thì khác gì Lê Chiêu Thống dạy Quang Trung về lòng trung thành, khác gì Trần Ích Tắc dạy Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn về tình thần dân tộc?
Các người không có tư cách dạy nhân dân Việt Nam về lòng yêu nước. Các người càng không có tư cách dạy người Cộng sản về tình yêu nước. Hãy tìm Bảy Nhu – tên cai ngục khét tiếng ở nhà tù Phú Quốc để biết Việt Cộng yêu nước như thế nào. Còn có rất nhiều người yêu nước không phải là người cộng sản: có thể kể đến như Nguyễn An Ninh, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, sinh viên Nguyễn Thái Bình… Nhưng người Cộng sản mới là những người gan góc nhất, kiên cường nhất, bất khuất nhất trước sự dã man, tàn bạo của kẻ thù. Lịch sử nhà tù Phú Quốc và Côn Đảo đã chứng minh.
Chỉ có những kẻ mù lương tri, điếc lẽ phải và gian mang, xảo trá vì những mục đích xấu xa mới phủ nhận điều đó.
Thứ ba, các người hãy thôi dạy người Việt Nam về cách chiến đấu bảo vệ chủ quyền biển, đảo!
Thật là nực cười khi những kẻ tụt quần đu càng, bán Hoàng Sa cho Tàu lại lên tiếng hướng dẫn những người đã từng đánh bại thực dân Pháp, quét sạch phát-xít Nhật và tống cổ đế quốc Mỹ về nước, đập tan cuộc xâm lược ở biên giới phía Bắc, thần tốc tiêu diệt, lật đổ bọn Khơme Đỏ giải phóng nhân dân Campuchia khỏi họa diệt chủng, rằng phải làm thế nào để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và biển, đảo.
Xin lỗi, kinh nghiệm đu càng hay nghệ thuật đu càng sao cho đu không rớt, càng không gãy, khi đu tè không ướt quần, các người cứ dạy lại cho con cháu các người học tập và làm theo. Còn chúng tôi thì không cần đâu nhé.
Thứ tư, các người hãy thôi nói về nhân quyền!
Tôi khuyến cáo các người nên dừng lại những trò lố bịch, kệch cỡm và vô sỉ. Chúng tôi – những người Việt Nam yêu nước, những người Cộng sản yêu nước tự biết phải làm gì để thay đổi những cái chưa tốt, phát huy những cái tốt ở quê hương chúng tôi. Chúng tôi không có cái khoái cảm đặc biệt khi làm tay sai cho ngoại bang như các bạn, nên các bạn đừng phiền công cuộc xây dựng, đổi mới của đất nước chúng tôi nữa nhé.
Nếu các người dừng lại, sám hối và hướng về với Tổ quốc, với nhân dân Việt Nam, chúng tôi vẫn xem các người là bạn, là đồng bào. Nếu các người tiếp tục ngoan cố, thì chúng tôi luôn coi các người là giặc, là khủng bố và quyết tâm tiêu diêt đến tận cùng để bảo vệ lợi ích quốc gia, dân tộc.
