NGUYỄN ĐÌNH CỐNG HIỂU GÌ VỀ TỰ DO NGÔN LUẬN

Nguyễn Đình Cống, một kẻ có học hàm, học vị giáo sư, tiến sĩ ngành xây dựng thường xuyên có bài viết công kích Nhà nước mới đây đã đăng tải bức thư gửi Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc trên trang facebook cá nhân cho rằng, Việt Nam chưa có tự do ngôn luận, chưa có tự do báo chí. Với những nhận định sai lầm, Nguyễn Đình Cống yêu cầu: “Chủ tịch nước xúc tiến nhanh việc ra luật về quyền tự do của công dân đã ghi trong Hiến pháp như tự do ngôn luận và báo chí, tự do lập hội, tự do biểu tình”.

Ảnh chụp bài viết trên facebook Nguyễn Đình Cống

Có lẽ ông giáo sư, tiến sĩ này không thể đọc hiểu, thẩm thấu các quy phạm pháp luật như: Điều 25, Hiến pháp Việt Nam năm 2013 có ghi rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Điều 19 Công ước về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 khẳng định: “Việc thực hiện quyền tự do ngôn luận có thể phải chịu một số hạn chế nhất định và những hạn chế này cần được quy định bởi pháp luật, nhằm, “Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác và Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức của xã hội”. Như vậy, vấn đề tự do ngôn luận không phải là tự do tuyệt đối. Trong một số trường hợp nhất định, tự do ngôn luận có thể xung đột với các giá trị xã hội hay quyền con người chính đáng khác thì cần điều chỉnh cho phù hợp với bối cảnh lịch sử, chính trị, xã hội.

 

Nhìn nhận một cách khách quan thì mỗi quốc gia, vùng lãnh thổ khác nhau đều có bối cảnh, điều kiện cụ thể để đưa ra giới hạn nhất định đối với việc tự do ngôn luận. Ở Mỹ, Tòa án Tối cao cho phép chính quyền ngăn chặn và trừng phạt các phát ngôn có tính chất khiêu dâm, tục tĩu, phỉ báng, xúc phạm và gây hấn, mà không bị xem là vi hiến. Nhiều nước châu Âu cũng rất nghiêm khắc trong vấn đề này nhằm chống lại mọi hình thức tuyên truyền kích động, tiến hành xử lý hình sự đối với những phát ngôn thù ghét và kích động. Italia, Tây Ban Nha, Thổ Nhĩ Kỳ cũng hình sự hóa các hành vi phỉ báng, xúc phạm danh dự của Tổng thống hay các thành viên Hoàng gia. Chẳng có lẽ giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Đình Cống không thể hiểu vấn đề “tự do ngôn luận” ở phương Tây như vậy là như nào!! mà cứ nghĩ rằng “tự do ngôn luận” là cứ thích nói gì thì nói dù cho những lời nói đó ảnh hưởng đến lợi ích cá nhân, lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc!

Với độ tuổi cũng đã thuộc dạng xưa nay hiếm, thiết nghĩ Nguyễn Đình Cống với cái học hàm, học vị giáo sư, tiến sĩ đi chăng nữa nhưng nhận thức thụt lùi thế này thì cũng nên an yên với tuổi già, bình yên bên gia đình, con cháu chứ đừng nên để bị lôi kéo lên mạng kích động tư tưởng quần chúng nhân dân, phê phán các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước./.

Bình Luận

Bình Luận