TỰ DO BÁO CHÍ: KHÔNG PHẢI LÀ CHIẾC ÁO NGỤY TRANG!

Ngày nay tự do ngôn luận, tự do báo chí được coi là một phần biểu hiện quyền bình đẳng, dân chủ, có tác động thúc đẩy sự phát triển của mỗi quốc gia. Tuy nhiên, các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị thường lợi dụng vấn đề “tự do báo chí” để chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ. Các thế lực phản động, thù địch luôn tìm mọi cách để xuyên tạc, bịa đặt, bóp méo, vu khống các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước ta trên mọi lĩnh vực, phủ nhận các thành tựu đã đạt được, trong đó có những luận điệu xảo trá vu cáo Việt Nam đàn áp tự do báo chí, tự do ngôn luận.

Giăng chiếc bẫy “tự do báo chí”, các thế lực thù địch rêu rao chúng ta không cho phép báo chí tư nhân là không có tự do ngôn luận, tự do báo chí. Chúng lợi dụng các vụ, việc một số nhà báo có hành vi vi phạm pháp luật và đạo đức người làm báo bị xử lý để cho rằng tự do ngôn luận, tự do báo chí ở Việt Nam bị hạn chế, có thể kể đến một số cá nhân, tổ chức, đài báo tiếng Việt ở nước ngoài có quan điểm, tư tưởng chống phá Việt Nam như Tổ chức phóng viên không biên giới (RSF), Tổ chức Bảo vệ ký giả (CPJ), Tổ chức theo dõi nhân quyền (HRW), Ngôi nhà tự do (Freedom House), Đài Á châu tự do (RFA)… đã đăng tải nhiều bài viết, hình ảnh tuyên truyền, xuyên tạc, vu cáo Việt Nam “đàn áp tự do ngôn luận, tự do báo chí”.

Tự do báo chí cần phải gắn liền với các quyền, lợi ích của các tổ chức, cá nhân phải được bảo vệ, không bị xâm hại. Các hành vi ra sức kích động, vuốt ve, phỉnh nịnh số đối tượng nhân danh “nhà báo” có tư tưởng bất mãn, vi phạm pháp luật Việt Nam để tác động, ảnh hưởng đến uy tín của quốc gia – dân tộc, sẽ không nhận được sự đồng tình, ủng hộ của người dân trong nước, cũng như cộng đồng quốc tế yêu chuộng hòa bình, tôn trọng độc lập, chủ quyền quốc gia.

Điều 25, Hiến pháp năm 2013 ghi rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng, bảo đảm quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận của mọi công dân nhưng cũng không cho phép lợi dụng những quyền này để tuyên truyền, kích động lật đổ chính quyền, phá hoại khối đoàn kết dân tộc, xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của các tổ chức, cá nhân.

Hiện trong cả nước ta có 779 cơ quan báo chí, trong đó có 142 báo, 612 tạp chí, 25 báo điện tử độc lập; 72 đơn vị phát thanh, truyền hình với tổng số 87 kênh phát thanh và 193 kênh truyền hình và cùng với đó là lực lượng đông đảo với 41.000 người đang tham gia hoạt động trong tất cả các loại hình báo chí. Đó là minh chứng sinh động cho việc bảo đảm quyền tự do báo chí ở Việt Nam.

Ở nước ta, báo chí đã thực sự trở thành cầu nối giữa “ý Đảng, lòng dân”, tạo đồng thuận xã hội, thúc đẩy công cuộc xây dựng, phát triển đất nước; là phương tiện để người dân kiểm tra, giám sát thực thi pháp luật và đóng góp ý kiến phản biện đối với các chính sách, pháp luật của Nhà nước; là công cụ bảo vệ lợi ích xã hội, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của người dân.

Chúng ta đang sống trong một thế giới ngày càng trở nên phẳng hơn cùng với sự phát triển vượt bậc của khoa học, công nghệ, nền báo chí hiện đại đó cũng là những yếu tố quan trọng nâng tầm giá trị của công dân toàn cầu. Để sự phát triển trở nên bình đẳng, công bằng và đáp ứng đầy đủ mọi quyền lợi của người dân hay của một dân tộc hiểu theo cả nghĩa hẹp và nghĩa rộng thì giá trị cốt lõi vẫn là sự tôn trọng, hiểu biết lẫn nhau. Chúng ta khuyến khích tự do báo chí vì lợi ích của quốc gia, dân tộc, bảo vệ lợi ích của Nhà nước và Nhân dân. Và lẽ tất nhiên, chúng ta không thể chấp nhận việc lợi dụng tự do báo chí, tự do Internet, tự do ngôn luận để gây mất ổn định, chống lại Tổ quốc và dân tộc, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Ðảng và Nhà nước, xâm phạm lợi ích của công dân.

Bình Luận

Bình Luận